Chào các bạn

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

“Già đầu rồi còn ngu”



Hồi học lớp 4, lớp 5 gì đó, nhà mình sống trong khu tập thể cơ quan mẹ.

Chỗ đông vui nhất khu tập thể bể nước sinh hoạt chung. Đó là nơi các bà các cô giặt giũ, vo gạo, rửa rau, làm cá và … buôn chuyện, cũng là nơi lũ trẻ con đến lăng xăng để người lớn sai vặt, đến tắm hay đơn giản là tụ tập chơi đùa. Đàn ông người lớn ít ai ra đó, trừ khi ra xách nước về cho vợ.

Chỉ có một người đàn ông hay lui tới bể nước, chả để làm gì, chỉ đứng đó nhìn lũ đàn bà, trẻ con rồi thỉnh thoảng buông một câu rất chối tai, đó là ông Quế, ông ngoại cái Thủy. Chẳng biết lúc đó ông bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ ông mặt nhăn nheo, trông lúc nào cũng khó đăm đăm, tóc bạc cước, râu lởm chởm. Ông hay nói bậy, mà chẳng biết đùa hay thật vì khi nói bậy ông không bao giờ cười. Cái Thủy hay khoe ông tớ trước làm cán bộ to lắm. Còn người lớn thì kháo nhau ông ấy trước làm vụ trưởng hay thứ trưởng gì đó, sau tham ô bị kỷ luật cho về hưu non, nên bây giờ là thành phần bất mãn. Đó cũng là lần đầu mình biết đến từ “bất mãn”, phải về hỏi mẹ giải nghĩa cho bất mãn là thế nào. Bà Quế, gọi theo tên chồng, đanh đá, lắm mồm, thường mắng ông là đồ vô tích sự.

Mỗi lần ông Quế ra bể nước là các bà các chị phải lo sửa lại tư thế ngồi, xả vội ống quần xuống dưới đầu gối, nếu không thế nào ông cũng nhìn chằm chằm rồi bảo : “Cô Lan ngồi đẹp nhẻ, dạng tè he thế kia bướm sắp bay mất kìa?”, hay : “Bà Mai mặt đen thế mà có cái đùi trắng phớ nhẩy”. Tất nhiên đó là những lúc không có bà Quế ngoài bể nước, nhưng nói xong ông vẫn cẩn thận đảo mắt xung quanh, lỡ bà ở đâu gần đó nghe được. Mọi người hay mách lại bà chuyện ông nói bậy. Bà bảo : “trước ông ấy đàng hoàng, đạo mạo lắm chứ có thế đâu. Giờ thất sủng về vườn mới đổ đốn ra”.

Bữa đó mình với thằng Quang, cái Thủy đang tụ bạ bên bể nước tán chuyện. Rồi ba đứa nghĩ ra trò đố vui, đố nhau các câu đố học được trong sách, truyện, những câu đố mẹo, như là “một đàn gà mà bươi trong bếp, hỏi đàn gà có mấy con?”, xe gì vô ga tắt máy?”, rồi “có 9 cái cây, trồng thế nào để được 8 hàng, mỗi hàng 3 cây?” … đại loại thế. Đang lúc cả bọn đang đố vui, tranh cãi ỏm tỏi, thì ông Quế lại gần, chắc nãy giờ ông đã nghe hết nội dung mấy đứa nhỏ đố với nhau, ch ngay vào mình hỏi : “thế tao đố mày nhé, cái l... ồn có bao nhiêu cái lông?”. Cái Thủy le lưỡi : “eo ơi khiếp, ông ngoại nói bậy quá, cháu mách bà”. Mình cũng bất ngờ với câu hỏi của ông Quế, vì nó bậy quá, chứ còn loại câu hỏi như này mình biết rồi, kiểu như hỏi “dưới sông có bao nhiêu con cá?”, thì trả lời “trên trời có bao nhiêu con chim thì dưới sông có bấy nhiêu con cá” í mà. Mỗi tội cái ấy thì mình mới thấy của em bé, nó trụ lủi, chỉ nghe nói là của người lớn mới có lông, mà chưa nhìn thấy bao giờ, nên cứ loay hoay tìm cái gì na ná để trả lời, nghĩ mất một lúc vẫn chưa ra. Ông Quế giục : “thua chưa?” Nhìn cặp mắt ông nheo nheo, cái đầu nghiêng nghiêng vẻ thách thức, mình chợt lóe lên câu trả lời : “A, cháu nghĩ ra rồi, trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái l... ồn có bấy nhiêu cái lông”. Ông Quế sựng lại, mắt vằn đỏ lên, quát : “Tiên sư mày, thằng mất dạy”. Mình ngạc nhiên : “Ơ, ông đố cháu thì cháu trả lời mà, sao ông mắng cháu?”. Ông Quế chưa kịp nói tiếp thì bỗng nghe tiếng bà Quế vang lên the thé : “Ối giời ơi, đẹp mặt chưa? Gìa rồi còn nói bậy nói bạ để cho trẻ con nó chửi cho. Ông đi về ngay. Đồ vô tích sự. Già đầu rồi còn ngu”.

Mình thấy vậy sợ quá bỏ chạy một mạch về nhà, băn khoăn mãi không hiểu tại sao bà Quế lại bảo mình chửi ông Quế. Mình chỉ trả lời câu đố của ông Quế thôi, và câu trả lời cũng đúng kiểu mẹo như câu đố vậy chứ có ý gì đâu ?...

... Thấm thoắt đã bao năm trôi qua, mình cũng quên bẵng câu chuyện đó. Và chắc cũng sẽ chẳng bao giờ nhớ lại nếu không có hôm trước đọc trên mạng thấy thiên hạ bàn tán về cuốn “Đèn cù” gì đó, nghe nói rất bậy bạ. Đã nghe những người đứng đắn bảo là bậy bạ, rồi đọc một số đoạn người ta trích dẫn thấy bậy bạ thật, nên mình không tìm đọc chi cho mất thì giờ nữa, nhưng vẫn tò mò muốn biết tác giả là ai, bèn gúc. Và mình đã giật mình khi thấy tấm hình chụp tác giả cuốn “Đèn cù”, ông Trần Đĩnh, sao mà giống ông Quế đến thế cơ chứ, nhất là cái đầu. Nhờ thế mình mới nhớ lại câu chuyện từ ngày còn bé này và kể lại cho bà con nghe cho vui đấy, chứ ch có ý gì đâu.

Chỉ là sự giống nhau tình cờ, và ông Quế thì đã chết rồi, còn ông Trần Đĩnh thì mới sắp xuống lỗ, chứ chưa chết, nhưng chả hiểu sao, giờ đây, mỗi lần nhìn thấy hình ông Trần Đĩnh, hay chỉ cần nghe nhắc đến hai chữ “Đèn cù” thôi là mình lại nhớ đến câu chuyện “trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái … tà roằn… tà roằn… có bấy nhiêu cái lông”, nghe vang đâu đó tiếng quát the thé : 



“Già đầu rồi còn ngu”.


PS :   hình cópbi trên anh-tẹc-nét,chỉ có tính minh họa, không nhất thiết khác nhân vật thật

Thứ Ba, ngày 09 tháng 9 năm 2014

Vui một tý : phản động trông như thế nào?


Ngày còn bé mình thỉnh thoảng hóng hớt người lớn nói chuyện, loáng thoáng nghe mấy từ “phản động, cái đồ phản động, quân phản động, thằng phản động”. Từ đấy cứ băn khoăn không biết mặt mũi “phản động” nó ra làm sao.

Mãi hôm rồi có thằng bạn, thấy mình cứ thắc mắc hoài, liền vào anh-tẹc-nét lôi ra mấy tấm hình, bảo phản động trông nó như này này :




Hờ hờ, thì ra phản động cũng không khác người thường mấy nhờ. Nhưng mà nhìn kỹ thì vừa thấy hài hài, vừa thấy tồi tội sao đó.


Hỏi nó sao biết đó là phản động, nó cười cười bảo : là ví dụ thế, chứ biết đéo đâu, hí hí.


Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

Nhỡn quan chánh trị



(Sáng sớm chú Tư xách chiếc wave tàu phóng ra đầu hẻm chờ khách. Thấy cu Tèo đang lui cui quét đường hẻm. Chú Tư dừng xe)


- Ê Tèo, mày bữa nay siêng dữ hen, quét nhà không quét, lo quét hẻm ta? 
- Dạ hông có chú Tư, ông Sáu tổ trưởng bắt con lao động công ích, quét dọn con hẻm này 3 ngày luôn đó, huhu.
- Ủa chứ làm sao mà ổng bắt mày lao động công ích vậy, vụ này lạ à nhe.
- Dạ, tại con bữa qua ... bí quá… đờ … ái ... đái … bậy ra hẻm, nên ổng phạt 
- Xí, người ta đái bậy ở cái hẻm này goài, có thấy ai bị phạt đâu
- Thì người ta làm bậy không ai thấy, con bị ông Sáu bắt gặp nên bị phạt. 
- Hừm, tao nghĩ không đơn giản vậy đâu, chắc có gì đây.
- Có gì đây là có gì chú Tư? 
- Để tao nghĩ coi, đằng sau vụ này chắc chắn có gì uẩn khúc.
- Là sao chú? 
- Mày có thù hằn hay chọc giận gì ông Sáu hôn?
- Dạ hông. 
- Hay mày nghía bé Ba con gái ổng?
- Dạ hông luôn, chùi nhỏ đó mập ú con hổng có ham. 
- Kỳ vậy ta. À, hồi tháng 6 mày có đi biểu tình trước Lãnh sự quán Trung quắc phải hôn?
- Dạ có, bữa đó đông người đi lắm chú, mà có gì không chú? 
- Thôi đúng rồi, đó đó, là chỗ đó đó mày.
- Ủa, liên quan gì cà? 
- Mày ngu lắm, mày bị đem ra làm quà rồi con ơi.
- Chú nói gì con hiểu chết liền á. 
- Im tao nói cho nghe nè. Mày biết đại tướng Lê Hồng Anh không?
- Dạ hông.  
- Ờ, thôi mày khỏi biết cũng được. Là có ông đại tướng Lê Hồng Anh của ta mới qua thăm Trung quắc. Mày trước đi biểu tình chống Trung quắc, nên ổng sai ông Sáu bắt phạt mày để lấy lòng Trung quắc đó, hiểu chưa?
- Trời, không phải đâu chú Tư, cái vụ đái bậy bị phạt là quy định của tổ mình từ lâu lắc rồi, con xui bị dính thôi. Chứ đi biểu tình mà không đái bậy thì đâu có bị phạt ? Chú Tư không đi biểu tình, vậy giờ chú Tư đứng đây đái cái coi có bị phạt không? 
- Tổ cha mày, trứng đòi khôn hơn vịt. Quy định là cái cớ thôi con ạ, chứ mày thấy bao nhiêu người đái bậy sao bắt phạt có mình mày?
- Thì con nói rồi, người ta bậy không ai thấy, con xui xẻo bị ông Sáu bắt quả tang.  
- Không phải, mấy người kia không bị phạt là vì họ không có đi biểu tình, hiểu chưa. Bởi vậy ngu như mày bị người ta dắt mũi là đúng quá rồi, mày thanh niên 19, 20 rồi mà không có nhỡn quan chánh trị gì hết trơn.
- Ủa cái đó kêu là nhãn quan chánh trị đó hả chú Tư. 
- Ờ, nó đó. Mày nhớ vụ thằng Tý cháu bà Tám xóm mình bữa trước không ?
- Dạ nhớ, thằng đó Việt kiều về chơi mà đi quán bar quậy phá, đánh lộn, xém bị bắt đưa đi cải tạo, may có người bảo lãnh, với nó đã khắc phục hậu quả và viết cam kết không tái phạm nên được tha chứ đâu. 
- Khờ quá mày ơi, vụ đó cũng là một món quà đó mày.
- Cũng quà cho Trung quốc nữa hả chú? 
- Không, lần đó là quà cho Mẽo. Mày nhớ kỳ đó có ông Thượng sỹ Mạc Kên qua đây không?
- Con nghe ổng là Thượng nghị sỹ chớ chú Tư 
- Ờ tao lộn, Thượng nghị sỹ, ổng qua bàn vụ bán vũ khí gì gì đó cho Việt Nam. Mà thằng Tý là ziệc kiều có quốc tịch Mỹ, coi như là người Mỹ rồi, nên chánh quyền mới tha cho nó để lấy lòng ông Mạc Kên, đặng ổng bán vũ khí cho mình.
- Chu cha chuyện lớn dữ vậy hả chú. 
- Chớ sao nữa, mấy chuyện đó phải có nhỡn quan chánh trị mới nhìn ra chứ không thì không hiểu được đâu con.
- Trời, chú Tư hay thiệt á, trước giờ có thấy chú nói chuyện chánh chị chánh em gì đâu mà sao bữa nay chú có cái gì mà nhỡn quan chánh trị đó hay ghê. 
- Cái đó là nhờ tao sáng dạ học nhanh thôi mày ơi.
- Chú học ở đâu vậy? 
- Tao học cái ông cán bộ hay kêu tao chở đó. Chở ổng đi hoài, nghe ổng nói riết cái tao học được luôn. Nhỡn quan chánh trị của ổng mạnh lắm, ổng kêu chuyện gì cũng có cái-đằng-sau hết á.
- À, con biết ổng rồi, người cao cao, ốm ốm, cái tướng hơi khùng khùng. Ổng là ai vậy chú?  
- Ờ, ổng đó, ổng có đưa tao cái cạc-zít, tên Chí Dũng Phạm, nhìn tướng khùng khùng vậy chứ mà tiến sỹ đó, tiến sỹ kinh tế chính trị học mác mác lê lê gì đó tao nhớ mang máng, nghe nó dài thòng. Nhởn quan chánh trị của ổng cao lắm, nói toàn mấy chuyện như người trên trời không hà, thành ra cái tướng ổng vậy chứ chắc không phải khùng đâu.
- Hay quá chú ha, ổng giỏi ghê. Mà thôi con nghe cái vụ đó thấy cũng mệt óc quá. Giờ con lo quét dọn cho lẹ đặng còn ra phụ má con bán quán nữa.  
- Ờ thôi mày quét dọn đi, tao cũng ra đầu hẻm chờ khách làm vài cuốc cái. Lần sau đừng có đái bậy nữa để bị phạt, tội nghiệp má mày nghe con.
- Dạ con cám ơn chú Tư. … Úi, chú Tư cẩn thận kìa, đằng sau chú Tư có … 
- Gì vậy mậy?
- Dạ, đằng sau chú Tư có mấy cục … cứt chó con chưa có dọn, coi chừng chú mải nhỡn quan chánh trị quá mà đạp nhằm. 
- Ờ, đó, thấy chưa, ta nói lúc nào cũng có cái-đằng-sau là vậy đó. Thôi tao đi nghe mậy.
- Dạ, con chào chú Tư.

 

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 8 năm 2014

Ngược đường



dễ đâu có chuyện thần kỳ
dễ đâu có chuyện em đi ngược đường
biết là điều ấy bình thường
mà sao lòng vẫn thấy buồn vu vơ
bao giờ thôi hết mộng mơ
bao giờ mới hết dại khờ, ai ơi

thôi thì em cứ đi xuôi
ngược đường lắm nỗi chơi vơi gập ghềnh
đi xuôi mà lấy yên bình
đi xuôi mà giữ cái tình trôi xuôi
mặn nhạt thì cũng thế thôi
vui buồn sướng khổ một đời cũng xong
...


biết vậy mà vẫn cứ mong,
vẫn buồn hôm ấy em không ngược đường



Thứ Ba, ngày 29 tháng 7 năm 2014

Đợi



Đến, hay là không đến ?
bận, hay còn mải vui ?
có tin rằng, còn đợi
hay ngỡ đã đi rồi ?

Đếm từng giọt, rơi, rơi
dõi theo làn khói tỏa
giật mình theo tiếng cửa
mỗi kẻ đến, người đi.

mong ánh nắng ngoài kia
hắt vô hoài, đừng tắt
mong chiếc đồng hồ kia
đừng gõ hoài, tích tắc

và mong sao, bất giác
quay ra, thấy nu cười
xuất hiện nơi khung cửa
một lần, một lần thôi ...
...
Nhưng, nến đã thắp rồi
bông hồng nhung đã úa
người chơi đàn vĩ cầm
đã so dây, thử vĩ ...

Thế nghĩa là không đến
nghĩa là bận thật rồi
nghĩa là ngỡ không đợi
nên không đến đấy thôi.



Thứ Năm, ngày 03 tháng 7 năm 2014

Sếp Hải vs dì Năm



Chuyện liên quan đến sếp tôi, Sir. Hải Đỗ Thắng phó bộ Công Thương, các anh các chị ạ.

Nói thế cho CACC tưởng tôi đâu cũng cỡ vụ phó, vụ trưởng mà hãi chút chơi, chứ thật tình ghế tôi với ghế sếp Hải nó thấp cao vời vợi, tôi cố quàng tý cho oai, sự thật tôi thường dân mần kinh doanh nhỏ lẻ, tuổi gì được làm lính sếp Hải. Nhưng lớn nhỏ gì mà dính đến kinh doanh là phải theo hướng dẫn, quy định, nôm na là chính sách của bộ Công Thương cả, nên gọi sếp Hải là sếp cũng chả sai, phỏng ạ?

Thì vẫn là quanh cái phát biểu của sếp  “Nếu 90 triệu dân cùng ăn mỗi người vài lạng thì không có chuyện nông dân ế vải” mà mấy ngày nay CACC ném đá tơi bời, dồn lại chắc cũng cỡ bằng cái Gò Đống Đa, thôi chứ chả phải chuyện gì mới. Vấn đề là tôi thấy sếp tôi nói có sai tẹo nào đâu mà CACC mỉa mai, gì mà “90 triệu dân hãy dùng bao cao su để giúp ngành công nghiệp cao su, hãy dùng băng vệ sinh để giúp bông Bạch Tuyết … ”, ghê quá đi.

Để tôi chứng minh sếp tôi nói đúng cho CACC xem nhé. Tôi không có số thống kê tổng lượng vải mùa này bao nhiêu, chứ nếu có tôi chứng minh bằng toán học, lấy 90 triệu nhân với vài lạng là ra ngay cái số “nếu ăn”, lại chả gấp mấy lần tổng số vải ấy, ế là ế thế nào. Nhưng không chứng minh được bằng kiểu í thì tôi kể chuyện này, CACC nghe xong đảm bảo phải công nhận sếp tôi nói đúng ngay.

Ấy là đầu hẻm nhà tôi có dì Năm bán cháo lòng. Thường ngày dì nấu cỡ 5kg gạo, được 1 nồi cháo bự, bán từ 6h tới cỡ 9h sáng là vừa hết, dì về làm chuyện khác. Hôm bữa lú lẫn thế nào dì vo 8kg gạo, thành ra phải nấu thêm 1 nồi vừa vừa nữa. Y như rằng tới hơn 9h sáng mà nồi cháo dư vẫn còn nguyên (thì sau 9h giờ mấy ai còn ăn sáng nữa). Dì than : “giá như mấy người trong xóm mỗi người ăn dùm tôi 1 tô đi đặng sáng nay tôi bán hết, chứ ế vầy chắc tôi chết quá ”. Mấy chị mấy cô trong xóm ra ăn sáng trễ, tính ăn bún, bánh cuốn … nghe dì than tội nghiệp liền đổi qua ăn cháo dùm cho dì, nhưng dì cũng phải giảm cho họ 5.000đ/tô. Quả nhiên lát sau dì Năm bán được hết nồi cháo dư đó CACC ạ, tuy có bị lỗ chút đỉnh. Bán xong 2 nồi cháo, dì Năm mừng quá, nói “tôi xin cám ơn bà con, nhưng mà từ nay tôi cũng xin sẽ tính toán cẩn thận, nấu cho vừa đặng bán cho đủ, chứ đâu có sống nhờ vào lòng thương của bà con hoài vầy được”.

Đó, sếp tôi nói y chang dì Năm cháo lòng chứ khác gì đâu, rõ ràng bà con mỗi người ăn dùm một tô là dì bán hết nồi cháo ế, vậy thì cái vụ vải này cũng na ná kiểu nồi cháo dì Năm, sếp tôi nói đúng rồi còn gì, răng CACC ném đá dữ rứa. Nếu có khác thì khác chút xíu là dì Năm có nghĩ tới việc làm sao để lần tới không bị lặp lại tình trạng ế ẩm, chứ làm ăn thì không thể bằng cách dựa vào lòng trắc của bà con mãi được, dì buôn bán cháo lòng chứ đâu phải ăn xin. Còn sếp tôi, lãnh đạo kinh doanh buôn bán cho quốc gia, thì một lòng một dạ tin tưởng vào lòng yêu nước của 90 triệu người dân. Khác nhiêu đó thôi, có gì mà phải to chuyện.

Nhưng mà tôi không trách CACC đâu, vì CACC mỉa mai, chê bai sếp tôi thậm tệ đến mấy cũng thua thằng bạn tôi. Nó không thèm mỉa mai câu nói của sếp, mà liên hệ tới tầm nhân sự vĩ mô luôn mới kinh chứ. Nghe tôi bênh sếp bằng cái vụ dì Năm cháo lòng, nó bảo theo cái lý cùi bắp của mày thì sếp mày nói không sai, nhưng tư duy thế thì, nói không hề quá, trình còn thua dì Năm. Tao nghe nói trong các cơ quan nhà nước thì tiêu chuẩn đề bạt cán bộ là phải vừa có tài vừa có đức, sếp mày tài cỡ dì Năm mà làm tới thứ trưởng mày không thấy có vấn đề sao. Tôi hỏi ủa nói về tài còn có lý chứ đức gì ở đây? Nó bảo có chứ sao không, người có tài mà không có đức thì có khi còn leo cao được nhờ phát huy được cái tài mà khéo dấu cái thất đức, lên cao rồi mới lộ ra, còn không có tài mà leo cao được thì nhờ vào cái gì nếu không phải nhờ những chiêu thất đức? Những chiêu thất đức ấy là gì mày tự đi mà hiểu lấy. Á à, tôi hiểu ý nó rồi, nó muốn nói sếp tôi dốt, lên cao được thì chỉ có bằng cách luồn lách, chạy chọt, mua quan, bán chức … gì đây mà. Nó dám nói sếp tôi thế có tức không cơ chứ. Tôi định cãi lại, nhưng chẳng lẽ lại bảo biết đâu sếp tao có đức cao mà khéo dấu dốt, lên cao rồi cái dốt mới phát lộ thì sao, thì nghe nó kỳ kỳ, nên thôi ngọng luôn.

Ngọng thì ngọng, nhưng mà nghĩ nghĩ một hồi tôi thấy thằng bạn tôi hình như là đồ phản động CACC ạ. Chắc từ mai tôi nghỉ chơi với nó quá.



Thứ Năm, ngày 12 tháng 6 năm 2014

Á ĐÙ !



- Ê, đi đâu đó mày?

- Ủa mày đó hả, phẻ hông?

- Phẻ re. Mà sao coi cái mặt mày ỉu xìu vậy? 

- Ờ, tao đang buồn thúi ruột đây mày ơi, đang tính chắc hết năm nay tao xin nghỉ học quá.

- Sao vậy, chưa tốt nghiệp mà đã nghỉ rồi, sao xin việc làm?

- Thôi, tao biết sức mình, đầu óc tao có hạn, đã cố gắng học chăm lắm mà không giỏi được, chắc gì đã tốt nghiệp nổi. Tao tính nghỉ học để kiếm việc gì làm phụ giúp ba mẹ nuôi mấy đứa em, chứ thấy ba mẹ tao cực quá. 

- Không có bằng cấp thì mày tính làm gì?

- Bộ mày nghĩ cứ phải có bằng cấp, vô ngồi phòng lạnh mới là làm việc à? Không làm được công việc trí óc thì làm việc chân tay, thiếu gì, tao lại có sức khỏe, làm thợ hồ, khuân vác, chạy xe ôm … tao làm được hết, miễn sao tự lo được cho bản thân và phụ thêm cho ba mẹ tao đỡ vất vả, lo cho mấy đứa em học hành tử tế là được à. Cũng may tụi nhỏ đứa nào cũng sáng dạ hơn tao, học đều giỏi, để tụi nó phải nghỉ học thì tội. Ủa mà mày từ dạo bỏ học đến giờ vẫn cứ lêu lổng thế này à? 

- Ờ thì lêu lổng, mà mày thấy hoàn cảnh nhà tao với nhà mày có khác nhau mấy đâu, nhưng tao vẫn có tiền ăn nhậu, đi vũ trường hàng đêm, hút xách thoải mái, vậy mới hay chớ. Thôi mày đi với tao đi, tao chỉ cho cách kiếm tiền.

- Cách gì ? 

- Tao làm đủ hết, đánh bài, chơi số đề, cá độ đá banh, khi nào thua lỗ, vã quá thì đi dạo dạo giật túi xách, điện thoại, dây chuyền kiếm tiền xài. Mình nghèo thì lấy bớt của mấy đứa giàu xài thôi có gì đâu.
 
- Chết, làm vậy không được đâu, thất đức lắm mày ơi, có khi còn đi tù nữa. Ta nói “đói cho sạch, rách cho thơm”, không muốn sạch, thơm mà đói rách hoài thì phải cố mà học, mà làm việc, việc gì cũng được miễn là phải lương thiện. Mày thế hèn gì tao thấy hồi mày còn đi học thì bạn bè xa lánh, giờ thì bà con trong xóm ai ai cũng sợ, cũng né hết trơn. 

- Thôi mày nói sách vở quá mày ơi, tao tự biết tao vô đạo đức từ lâu rồi, mày lúc nào chả ngoan hiền. Cám ơn mày vẫn còn coi tao là bạn.

- Mày đừng nói thế, tao chỉ muốn tốt cho mày thôi.
  
- Tao biết mày là thằng có đạo đức, nhưng đó là lúc xưa, chứ bây giờ thì hết đạo đức tốt rồi mày ơi.

- Mày nói vậy là sao? Tao có làm gì sai quấy à? 

- Không phải, mày lúc nào cũng là người tốt, là đứa con ngoan, trò ngoan, thầy cô, bạn bè, bà con lối xóm ai cũng thương hết, nhưng mày học không giỏi, nên mày không thể là người có đạo đức tốt. 
 
- Mày nói nghe chối tai quá. 

- Ê, ê, không phải tao nói nha mày.
 
- Chứ ai nói? 

- Thầy Luận nói.

- Ủa, thầy Luận là thầy nào? Trường mình đâu có thầy nào tên Luận?
  
- Thầy Luận là thầy … bộ trưởng giáo dục á mày.

- Thiệt thầy bộ trưởng nói vậy không? Mày xạo.
  
- Tao láo làm con mày luôn, báo đây này, chống mắt lên mà coi đi, xời.

- “Học … kém …. thì … không ... thể ... đạo ... đức … tốt ... được” … Á đù!

. . .
  

- Giờ sao, có đi với tao không?

- Ok, đi thì đi, sợ đéo gì. 

- Ha ... Ha ... Ha … Á Đù !






Thứ Ba, ngày 10 tháng 6 năm 2014

Kính gửi Nhà nước 2 (*)



Tôi là một người dân, xin lưu ý không phải là dân thường, mà là người dân yêu nước. Bằng chứng là mở miệng ra là tôi nói “Hoàng Sa – Trường Sa” là của Việt Nam, mặc dù tôi chưa đọc tẹo tài liệu nào trong số bằng chứng không thể chối cãi về điều đó cả. Nhưng Nhà nước đã bảo thế thì dứt khoát là tôi tin như thế. Mà cứ gì Nhà nước, đến các bạn phản động còn hô “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” nữa là. Một vấn đề mà cả Nhà nước lẫn phản động cùng nhất trí như vậy thì hà cớ gì tôi không tin theo, có mà thành quân bán nước à.

Tôi nói dài dòng tý thế để Nhà nước hiểu rằng những điều tôi sắp nói dưới đây là hoàn toàn xuất phát từ lòng yêu nước.

Những ngày qua, đặc biệt kể từ khi bắt đầu xảy ra vụ HD981, tôi thấy tội Nhà nước quá. Vì Nhà nước làm gì cũng có người chửi, chủ yếu là đám rận, đám nửa người nửa rận và 1 số người a dua hóng hớt từ 2 đám ý. Nhiều khi tôi thấy rối tinh cả lên, chả hiểu họ muốn cái gì.

Câu chửi phổ biến nhất tôi thường nghe là họ bảo Nhà nước “hèn với giặc ác với dân”. Nhà nước lo nếu xảy ra chiến tranh thì lại đầu rơi máu chảy, đất nước tan hoang, dân tình đói khổ ... nên chỉ muốn giải quyết các tranh chấp, xung đột bằng biện pháp hòa bình, giữ gìn hòa hiếu, cố gắng giải quyết trên tinh thần láng giềng với nhau, tóm lại là chịu nhún nhường một tý với mục đích miễn sao được việc … thế nghĩa là thương dân, phỏng ạ? thì bị bảo là “hèn với giặc”, bảo là phải máu me lên, chửi bỏ mẹ nó đi, cần thì chiến luôn, biết đánh thì không lại nó nhưng mình cụt tay cụt chân đứt cổ thì nó cũng biêu đầu mẻ trán chứ sợ gì, mua sắm tàu ngầm, vũ khí mà không xài thì để làm gì? Hay là mua để lừa phỉnh dân, để ăn hoa hồng … blah blah. Thế rồi lúc Nhà nước lên giọng cứng rắn một chút, và kêu gọi tinh thần yêu nước, tinh thần đoàn kết của người dân đồng lòng cùng Nhà nước trong việc phản đối hành xử ngang ngược của Trung quốc, sẵn sàng đứng lên chiến đấu bảo vệ Tổ quốc khi cần thiết thì lại bảo “tài sản, con cái các ông ở nước ngoài cả, có chiến tranh thì cũng chỉ dân thường gánh chịu chứ các ông vù phát là biến, có ảnh hưởng gì, “cuộc chiến nào thì nhân dân cũng là người thua cuộc” …, tội gì hy sinh xương máu cho "chúng nó" hưởng. Chưa kể thằng Trung quốc nó to đùng như thế, đánh là thua chắc. Đã yếu mà còn đưa nhân dân vào thảm họa chiến tranh thì đúng là cái thứ ác với dân”. Hỏi có bó tay không?

Mà chả dấu gì Nhà nước, bây giờ khi hô “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” tôi cũng be bé bớt cái miệng rồi, vì qua tìm hiểu thêm thì tôi nghe đâu là không chỉ Trung quốc mà có cả mấy nước khác cũng hô y rứa (tức là HS-TS là của nước họ), và trên thực tế thì mỗi anh đang giữ 1 phần HS-TS gì đó rồi. Haizaaa, gay go phết chứ chả đùa. Mà tôi cũng chả hiểu sao mấy cái quần đảo đó có Việt Nam chiếm 1 xíu, Trung quốc 1 xíu, Đài Loan 1 xíu, Phi một xíu … mà thấy người ta toàn hô đòi lại từ Trung quốc không à, không thấy đòi từ mấy anh kia? Hay Trung quốc là thằng to nhất, mình mà đòi được thì mấy anh nhỏ nhỏ kia sẽ sợ té đái tự động mà nộp lại đảo cho mình? Hay là Trung quốc chiếm mất mấy cái đảo phì nhiêu màu mỡ có dầu nên phải ráng đòi, còn mấy anh kia chiếm toàn đảo chim ỉa, không thèm? Thật hoang mang quá đi.

Đang rất là hoang mang, tôi bỗng nghe đâu đó có ai đó bảo "kiện đi, kiện bỏ bà nó đi, giống như thằng Phi á". Lại nghe có người khích không kiện là hèn (thì đánh không dám là hèn rồi, kiện còn không dám nữa thì hèn quá chứ còn gì).

Sau khi suy nghĩ mọi nhẽ, tôi xin đề xuất thế này : Ta cứ kiện đi Nhà nước ạ. Mà đã kiện thì kiện hết, biển đảo có gì tranh chấp với ai cứ mang ra Cuốc tế kiện một thể luôn, để Cuốc tế phán cho phần nào của anh nào. Kiện đi cho nó khỏe, đỡ phải đấu tranh chính trị, ngoại giao, chuẩn bị quốc phòng làm gì cho nó mệt, càng không phải đánh nhau, lại không mang tiếng hèn. Kiện đi cho Cuốc tế phán, phán được nhiêu hay nhiêu, ít nhiều gì thì cũng là Cuốc tế đã phân định nhé. Lúc ý chắc không còn ai chửi Nhà nước được nữa, chú rận nào còn thắc mắc nữa thì đi mà hỏi Cuốc tế ấy. Còn mà la lối quậy phá nữa thì Nhà nước cứ vả vỡ alo (aka mồm) chúng ra. Ác với ai chứ với mấy thằng bố láo, đành hanh, làm gì cũng “em chã, em chã” không biết là muốn cái gì thì vả cho là đúng rồi, dân chúng tôi chả trách Nhà nước đâu.

Phần tôi xin hứa với Nhà nước sau khi kiện cáo xong xuôi rồi, ông Cuốc tế đã phân định đâu ra đấy rồi mà Trung quốc còn lấn vào phần ổng chia cho Việt Nam thì nhất định tôi sẽ cùng đồng bào xuống đường biểu tình phản đối Trung quốc, dương cao biểu ngữ và hô vang, tỷ như :

“1/3 Hoàng Sa – 1/4 Trường Sa là của Việt Nam. Đả đảo Trung quốc xâm lược”.
Đả đảo, đả đảo, đả đảo.

Vài lời nông cạn. Nay kính thư.


* Ghi chú : bài này là "Kính gửi Nhà nước 2" tại vì trước đã có "Kính gửi Nhà nước"  Ở ĐÂY



Thứ Hai, ngày 19 tháng 5 năm 2014

Tự hạ nhiệt



                            Thư tình mùa mưa
 

                      Lại làm thơ cho em
                      như những ngày xưa ấy
                      nơi em còn mùa nắng
                      hoa giấy đã nở chưa?

                      Sài gòn đang mùa mưa
                      góc phố nào cũng ướt
                      tiếng mưa như tiếng khóc
                      mối tình nào thiết tha

                      mối tình nào đi qua
                      như lá rơi, không tiếng
                      bóng hình nào chợt hiện
                      thấp thoáng như màu mưa ?

                      những bài thơ ngày xưa
                      biết có còn không nhỉ
                      biết có được như mưa
                      thấm hoài thành nỗi nhớ ? ...

                      Mai về thăm chốn cũ
                      lại tìm về quán xưa
                      ngồi dưới giàn hóa giấy
                      có mối tình đi qua

                      Bóng hình em thuở ấy
                      có bao giờ phôi pha ? ...


(post lại 1 bài thơ cũ)

 

Thứ Năm, ngày 08 tháng 5 năm 2014

NGU


 
Nghe nè, các chòi rân trủ :
 
Hồi 2011, nhân vụ tàu Bình Minh bị Khựa cắt cáp, các you rủ nhau trà trộn vào đám đông những người dân tự giác xuống đường biểu tình phản đối vì bức xúc thật sự trước hành vi côn đồ của Khựa, để … quậy phá và gọi là “biểu tình yêu nước chống Trung quốc xâm lược”. Xen lẫn trong những tiếng hô vang đả đảo Khựa, các you la lối những bức xúc cá nhân, chả liên quan mẹ gì đến Khựa cả, rồi hô cả những khẩu hiệu kích động tâm lý chống chính quyền, chửi cả những người không tham gia biểu tình là chó, là ăn máu trên (không ai biết là máu gì) với máu dưới (là máu gì ai cũng biết).
 
Công nhận ca đó các you làm khó chính quyền và quần chúng phết. Mấy you quậy quá gây ách tắc giao thông, mất trật tự an ninh xã hội, ảnh hưởng đến việc làm ăn của bà con , bị công an gom về Mỹ Đình, Lộc Hà rồi thả bộ về, cứ la toáng lên “công an đàn áp người yêu nước”, “bị bắt vì biểu tình chống Trung quốc” blah blah... Những người dân thật sự bức xúc với Khựa mà đi biểu tình cũng thấy các you đểu bỏ mẹ, nhưng nói cũng khó vì chả gì các you cũng bảo là đi biểu tình chống Khựa, cũng đi chung trong đoàn biểu tình phản đối Khựa thật. Còn một số quần chúng không tham gia, ở xa xa nghe hơi nồi chõ, không hiểu hết sự vụ thì thấy ngờ ngợ “ờ, sao chính quyền kỳ hè, người ta đi biểu tình thể hiện lòng yêu nước mà sao lại bắt người ta hè?”. Đám CCCĐ hải ngoại, đám RFA, BBC, VOA thì thôi rồi, moi vào cái đống “bị bắt vì yêu nước” như bọ hung moi cứt khô. Chỉ có những quần chúng biết chân tướng các you là thấy tức anh ách, vì thấy rõ sự lếu láo nấp sau cái áo khoác vải xô “yêu nước” mà chưa biết phải làm sao .
 
Chướng tai gai mắt riết rồi thì cũng có người nghĩ ra cách trị các you, như vụ mấy thương binh vào hẳn cái viện gì định xin tí tiết cu Xuân Diêm Dúa (aka Diện háng, Diện mặt lợn), hay cái vụ tưởng niệm các liệt sỹ chống quân Trung quốc xâm lược 1979 mà không đến các nghĩa trang liệt sỹ mấy tỉnh biên giới đi, lại tụ tập ở tượng đài Lý Thái Tổ, bị các bác cựu chiến binh đánh Trung quốc 1979 xịn vạch mặt đó. Nhưng mà trị kiểu í vẫn chưa sướng lắm, vì dù bị vạch mặt nhưng các you vẫn gân cổ cãi là các you tưởng niệm các liệt sỹ, là yêu nước. Nghĩa là các you vẫn còn chỗ bấu víu để mà cãi.  
 
Đó là nói “lúc trước”, còn bây giờ thì sao?
 
Bây giờ là cái vụ xâm lấn, khiêu khích của tàu Khựa với việc chúng đem cái dàn khoan HD981 vào lãnh hải nước ta đây nè. Thật dễ hiểu, là người Việt Nam đa số ai cũng đều bức xúc, căm phẫn, chả cần phải thêm chữ “yêu nước” vào làm màu. Nhiều người dân đã tự giác hô hào cùng nhau xuống đường biểu tình phản đối Khựa. Thấy các you cũng hô hào đi biểu tình, hehe. Ok, tốt, mà để coi các you hô hào sao cái đã :  
=== Quote ===
 
“Chúng tôi, 20 hội, nhóm dân sự độc lập ở Việt Nam cùng đứng tên chung dưới đây, đồng kêu gọi đồng bào tham gia tiến hành một cuộc biểu tình vào ngày chủ nhật, 11/5/2014, tại Hà Nội và Sài Gòn, với mục tiêu:

1. Phản đối và lên án hành vi xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc;
2. Yêu cầu nhà nước Việt Nam có những những biện pháp thích hợp, hữu hiệu, cùng với sức mạnh toàn dân để thực sự chấm dứt tình trạng Trung quốc xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam ngay lập tức;
3. Tranh đấu đòi tự do cho blogger Anh Ba Sàm, cho những công dân đang bị bỏ tù vì bày tỏ lòng yêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lược: Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, Bùi Thị Minh Hằng, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Xuân Nghĩa, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Đinh Nguyên Kha.

Thời gian: 9h sáng chủ nhật, 11/5/2014
Địa điểm:
• Tại Hà Nội: Đại sứ quán Trung Quốc, số 46 đường Hoàng Diệu, quận Ba Đình.
• Tại Sài Gòn: Nhà Văn Hoá Thanh Niên, Số 4 Phạm Ngọc Thạch.

===== Unquote ====
 
Hơ hơ,
 
Cái mục 1, căm phẫn bọn Khựa xâm lấn lãnh hải của ta nên xuống đường phản đối thì ok quá rồi.
 
Cơ mà cái mục 2 với mục 3 là CLGT?
 
Mục 2 thì chung chung bỏ mẹ, chưa kể là với thể loại rận các you thì nhà nước làm gì cũng chê, cũng chửi chứ làm đéo gì có biện pháp nào để các you công nhận là thích hợp, hữu hiệu dcm. Các you thấy biện pháp nào là thích hợp hữu hiệu thì nói ra coi, đề xuất coi. Đèo mẹ, đúng là vớ va vớ vẩn, vô nghĩa. Đi biểu tình chống Khựa mà la hét đòi cái mơ hồ thế thì rõ là đi quậy phá biểu tình chứ biểu tình mẹ gì.
 
Mục 3 thì : hehe, rõ rồi nhé, quậy phá chính quyền, đéo cần phân tích diễn giải nhiều.
 
Bởi vậy, trong lúc đang sôi sục chuyện thằng Khựa cà chớn, quần chúng xuống đường phản đối Khựa , như một hành động ủng hộ, sát cánh cùng với những nỗ lực cụ thể của chính quyền trong mọi biện pháp có thể để đuổi Khựa ra khỏi lãnh hải Việt Nam, sự đoàn kết và thống nhất ý chí là cần hơn bao giờ hết, các you lại tính đi phá biểu tình, quậy phá chính quyền thì việc các you có bị chính quyền “cách ly khỏi đoàn biểu tình”, hay bị các quần chúng tự phát (như các bác cựu chiến binh xịn, hay các thanh niên cứng) xuống tay cũng là điều dễ hiểu.
 
Cho nên vài bữa nữa có xuống đường biểu tình chống Khựa mà ai đó trong các you có bị gom bi cách ly bởi chính quyền hay bị dính chưởng của quần chúng thì đừng có tru tréo lên là bị đàn áp vì biểu tình chống Trung quốc nữa nhé, bị là bị vì cái mục 2 và mục 3 ở trên kia kìa. Rõ là lời các you chứ ai, bút sa gà chết .
 
Vì vậy có lời khuyên các “gương mặt thân quen” A sẹo, Chi lùn (aka Chi bô cứt), Ngọc lên xuống, Toàn tinh chùng, Hũ Chao (aka Chu Hảo), Xuân Diêm Dúa, Chênh Dái Lệch, Tai Ương, Thắng Siêu Nhân, chồng em Kim … vân vân … cùng đám lâu la No-U, bầu bí … tới đây có đi biểu tình chống Trung quốc thì hô hoán cho đàng hoàng, khẩu hiệu cho nghiêm ngắn, chống Khựa là chống Khựa, chứ chệch ra ngoài phát là không còn chỗ để bấu víu đâu đấy.
 
Nói thế chả phải doạ dẫm gì đâu chẳng qua là nghiệm qua thực tế mà dự trước dùm các you vậy thôi, nghe hay không thì tuỳ. 
 
Đeo mẹ, cái hồi núp bóng “yêu nước” còn lòi mặt thớt ra, huống hồ toang toác ra thế kia thì cãi thế đéo. 

Ngu.