Chào các bạn

Thứ Năm, ngày 12 tháng 11 năm 2015

Luật sư nói về luật sư.


"
- Những nhân vật này tôi không lạ gì cả, từ phẩm chất cho đến năng lực. Thằng Nam một thời tôi cũng có óp - phơ cho mấy việc. Các anh nên nhớ, chó mà hay sủa chỉ là chó rách thôi

- Tôi cổ súy cho việc đấu tranh để xã hội ngày một tốt đẹp hơn. Và đéo bao giờ thích thú trò ăn vạ. Đó là những phẩm chất nhược tiểu bần nông. Tiếc rằng ngấm quá sâu vầu những hạng được mang danh là luật sư hay trí thức.

 - Với những hành vi trì độn mang nặng tính ăn vạ và và dỗi hờn như này thì dấn cái con củ cặc còn đéo nên hồn chứ đừng nói là cho công lý đcm.

khi chúng ta đòi hỏi quyền im lặng thì trước tiên hãy đòi quyền được mở mồm đi cái đã. Mấy cha luật sư kia cũng thế, trước khi bảo vệ được công lý thì hãy là những con người công chính đi cái đã. Đù má:)) 
                                                 "

                                                                       (Luật sư Lý Hồng Tuân)



Nguồn : Ở ĐÂY


Thứ Tư, ngày 11 tháng 11 năm 2015

A sẹo muốn gì?






 - Ê, mày có hiểu A sẹo đang làm clgt không?
- Thì anh ý đang thách Đảng CSVN chứ làm gì, mày không biết đọc à?
- Ờ, ý là tao thấy cha này già rồi mà còn làm trò con nít, đúng là dở ông dở thằng.
- Khồng, nghiêm túc đấy chứ chả đùa, đã thách vậy là anh ý muốn được trả lời đấy.
- Cái gì? Ai thèm trả lời cái trò con nít đó trời.
- Thì tao có nói Đảng CSVN sẽ trả lời đâu, tao nói anh ý muốn được trả lời thôi mà.
- Chứ mày nghĩ anh ý muốn được trả lời thế nào?
- Ê, tao hỏi cái, hôm qua mày có nghe thằng Tý nó thách thằng Tèo mai đi ngang hàng bún ốc bóp vú cái Thơm bán hàng không?
- Có, lúc ấy tao đứng gần tụi nó tao nghe hết.
- Thế thằng Tèo nó trả lời sao?
- À, buồn cười quá, thằng Tý thách đểu thế mà thằng Tèo nổi sung lên, bảo "bóp thì bóp, bố mày sợ đéo", haha.
- Hehe, đấy, thì A sẹo thách vậy là cũng muốn Đảng CSVN trả lời "làm như thì làm như, bố mày sợ đéo gì" chứ muốn gì nữa. 
- Hóa hóa :))
- Hóa hóa :))


P/S : "Hóa hóa", kiểu cười độc quyền của Mr. Khù Văn Khoằm aka  facebooker Pham Duc Dinh thần thánh cũng  


Thứ Sáu, ngày 06 tháng 11 năm 2015

Ngứa ... quá !!!


Lời nói đầu :

Hẳn CACC trước giờ từng hay chiếu cố đến blog của tôi cũng hiểu lý do vì sao đã lâu tôi không có bài viết nào về rận : quá ngán, ngán đến tận cổ những trò diễn mạt hạng lặp đi lặp lại của các bạn nhân xỉ chí thức như Nguyễn Quang A aka A Sẹo, Tương Lai aka Tai Ương, Chu Hảo (chưa nghĩ ra nickname phù hợp) … cùng đám “biểu tình viên”, “dân oan”, đệ tử đồng đội của các bạn ý. Cơ mà thú thật, tuy không chơi Facebook vì thấy không hợp gu, nhưng không rủ mà giống như Cậu Zái aka blogger DG aka Facebooker Mai Dương thần thánh, tôi cũng lập một tài khoản Facebook ảo, chả tớt, chả còm, chỉ để  xem thử “what’s going on out there”. Nhờ thế mà tôi mới phát hiện ra có 1 loại rận không hẳn rận, tôi gọi bọn ý là “rận nhờ nhờ”, hehe. Loại rận nhờ nhờ này tầm thấp, không lươn lẹo được như đám rận chúa, lại cũng nhát không dám manh động như đám rận viên thực thụ, nhưng cũng muốn thể hiện mình có tý đối lập cho nó oai. “Nhờ  nhờ” thế mà bỗng dưng lại làm tôi có hứng, CACC ạ. Bài này tôi gửi đến một “rận nhờ nhờ” như thế, facebooker Tuan Pham Manh ( https://www.facebook.com/tuan.phammanh?fref=nf)



Thưa anh Tuan Pham Manh,

Trong tiếng gầm của 21 phát đại bác chào đón Tập Cận Bình, nguyên thủ Trung quốc, quốc gia láng giềng gần gũi với Việt Nam ta như môi với răng, môi khép lại là răng chỉ có nước mà nhai trệu trạo, sang thăm VN, dạo 1 vòng facebook tôi bắt gặp bài viết của anh.

---- Trích nguyên văn -----



Gửi ông Tập Cận Bình.
Theo thông tin trên báo chí ngày 5/11 ông sẽ tới Việt Nam và có lời phát biểu trước quốc hội Việt Nam. Vì thế qua trang fb này tôi gửi tới ông mấy lời của tôi, một công dân Việt.
Tôi xin tuyên bố rằng ông không được hoan nghênh ở Việt Nam. Không được hoan nghênh bởi nhân dân Việt Nam.
Bởi lẽ những kẻ mời ông đến đến đất nước của chúng tôi không đại diện cho đại đa số nhân dân chúng tôi, họ một nhúm người đã quay lưng phản bội lại nhân dân của mình, phản bội lý tưởng của chính những đồng chí đi trước của họ, nhúm người đó chỉ là những kẻ nguỵ danh nhân dân Việt mà thôi.
Tôi cũng tin rằng ông, và những người ở Bắc Kinh không đại diện cho nhân dân Trung Quốc, không đại diện cho giới cần lao Trung Quốc, nhân dân Trung Quốc cũng giống như nhân dân Việt Nam đều bị một nhóm nguỵ danh nhân dân thống trị. 
Việc ông đến Việt Nam không thể đánh đồng với tình hữu nghị Việt Trung. Nhân dân hai nước luôn là anh em, là bè bạn, núi liền núi sông liền sông.
Nhân dân Việt Nam với truyền thống hoà hiếu, luôn tâm niệm câu:" nhà chật, nhưng lòng rộng, cửa rộng". Nhưng dù rộng lượng thế nào chúng tôi cũng không đón kẻ cướp vào nhà.
Cách hành xử của chính phủ Trung Quốc ở Biển Đông là cách hành xử man rợ như những tên cướp biển. Việc đàn áp, bắt cóc, đòi tiền chuộc, phá hoại ngư cụ của ngư dân Việt Nam,là những bằng chứng hùng hồn tố cáo tội ác của các ông trong thời đại văn minh. 
Hàng ngàn năm lịch sử của dân tộc tôi, là hàng ngàn năm giữ nước trước giấc mộng bá quyền phương Bắc, nhưng những kẻ bị đánh đuổi ra khỏi đất nước của chúng tôi là Mã Viện, Vương Thông, Thoát Hoan, Tôn Sỹ Nghị... Chứ không phải những nhà văn hoá như Tề Bạch Thạch, Đỗ Phủ, Lý Bạch...Nhân dân Việt Nam không thù oán với nhân dân Trung Hoa, không thù oán với nền văn minh Trung Hoa, và nhân dân Trung Hoa cũng không thù oán với nhân dân Việt Nam, văn minh, văn hoá Việt Nam.
Cho dù ông được những kẻ mời mọc trải thảm đỏ đón tiếp bằng nghi thức quốc gia, thì việc ấy cũng không đồng nghĩa với tấm lòng của nhân dân Việt Nam dành cho ông, và cho dù bài phát biểu của ông trước đám nghị gật có được tán thưởng việc ấy cũng không đồng nghĩa với việc nhân dân Việt Nam tán thưởng ông.
Nhân dân Việt Nam cũng như nhân dân Trung Hoa đều chung một kiếp nạn do những kẻ nguỵ danh nhân dân áp đặt cai trị, nhưng tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng triều đại của các ông sẽ đi đến cáo chung vì nó đi ngược với giá trị văn minh, văn hoá của thời đại, và ngày tàn của các ông không còn xa nữa.
Tập Cận Bình ông hãy ghi tâm khắc cốt rằng ông không được hoan nghênh ở đất nước của chúng tôi.
Nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc đời đời hữu nghị.


---- Hết trích dẫn -------

Nội dung chính của bài viết là anh tự đứng ra đại diện cho nhân dân Việt Nam (có chỗ đại diện luôn cho nhân dân Trung quốc) lên án cả 2 chính quyền Trung quốc lẫn Việt Nam với những từ ngữ đanh thép : “ngụy danh nhân dân”,  “quay lưng”, “phản bội”, “cướp”. Anh cũng trích dẫn lịch sử quan hệ Việt Trung xưa nay để nói Trung Hoa mà bành trướng thì Việt Nam oánh mấy tên tướng chứ không oánh mấy ông nhà thơ, còn nhân dân 2 nước thì không có thù oán gì, luôn yêu nhau. Rồi anh kết luận là Tập Cận Bình không được Việt Nam hoan ngênh. Chốt bài anh hô khẩu hiệu “Nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc đời đời hữu nghị”. Đại khái thế. Kể ra thì đọc cũng hơi rối rắm, nhưng hiểu được ý chính của anh là phản đối chuyến thăm VN lần này của ông Tập. Và trên tất cả là một giọng điệu thật hùng hồn và đao to búa lớn tựa như một bài hịch pha pha bản cáo trạng, nghe rất quen quen.

Bởi nội dung đao to búa lớn lẫn rối rắm thế nên tôi chả dám có ý gì phản biện lại anh cả, chỉ xin góp ý một tý tẹo về cái chi tiết mang tính dẫn chứng duy nhất trong bài, đó là anh đã dẫn hành động “đàn áp, bắt cóc, đòi tiền chuộc, phá hoại ngư cụ của ngư dân Việt Nam” để chứng minh cho kết luận Trung quốc là “kẻ cướp”, thì tôi xin bổ sung tý là “đàn áp, bắt cóc, đòi tiền chuộc, phá hoại ngư cụ của ngư dân Việt Nam khi họ đến đánh bắt cá trong khu vực mà họ cho là của Việt Nam, còn các ông cho là của Trung quốc”. Theo tôi phàm đã là dẫn chứng thì nên dẫn ra cho đúng và đủ chứ không nên ngắt khúc vậy nó không công chính, vả lại dẫn chứng đầy đủ như thế thì mọi người vẫn thấy cách hành xử của Trung quốc là bố láo mà, có ai vì thế mà bớt ghét TQ đâu.

Một góp ý nho nhỏ nữa, về cách hành văn, chắc là do vừa viết vừa xúc động quá hoặc cố tình muốn gây xúc động quá cho người đọc mà cái chỗ anh bảo ông Tập phải “ghi tâm khắc cốt rằng ông không được hoan nghênh”, hehe, nghe nó buồn cười thế nào ấy. Cái chữ “ghi tâm khắc cốt” người ta chỉ dùng khi nói đến điều gì lớn lao, có tính truyền đời, vĩnh cửu (như mối thù, công ơn, hay những bài học lớn v.v…), chứ việc mình không hoan nghênh ai đến thăm chơi thì chỉ cần người ấy biết thế là được rồi, gì mà bắt họ phải “ghi tâm khắc cốt”. Nếu anh bảo ông Tập hãy “ghi tâm khắc cốt rằng Việt Nam chúng tôi bề ngoài thơn thớt nói cười chứ bên trong nham hiểm giết người không dao đấy” thì nghe nó còn phù hợp anh ạ. Ấy là tôi ví dụ vậy chứ Việt Nam mình đàng hoàng fair play chứ có đâu nham hiểm thế.

Tôi đoán với tầm anh thì đây là bài viết xuất sắc nhất kể từ khi chơi facebook của mình và có thể hình dung được sự tự hào về bản thân của anh sau khi hoàn thành bài viết, hẳn đó là cảm giác “mình phục mình quá”, đúng không anh? Bởi nó toát lên cái tâm huyết của một “người yêu nước” trên nền tảng kiến thức thấm nhuần những Boxit, Dân làm báo, Tễu, Tường Thụy, Bà Đầm Xòe, Buồi Văn Bồng, Osin San Hô, Đoan Trang, Lân Thắng, Trương Dũng, Lã Dũng, Chí Tuyến, Bùi Hằng … và lạ thay có cả chút gì đó như là … báo Đảng, hehe, thế mới tài.

Dạo thêm 1 lượt các comment bên dưới bài, tôi thấy có người khen, có người chê, có người tâng anh lên mây, cũng có người chửi anh như chó. Tôi vui lắm. Ấy chính là không khí dân chủ chứ đâu. Ai cũng có quyền được nói lên cảm tưởng, thái độ, ý kiến của mình. Bản thân tôi cũng vậy, tôi tôn trọng quyền thích nói gì thì nói của anh, kể cả việc anh tự đứng ra đại diện cho nhân dân dù không có dân nào ủy thác, để chửi chính quyền là “ngụy danh nhân dân”. Tất nhiên đến lượt tôi cũng có ý kiến của riêng mình khi đọc bài viết của anh. Nó chính là cảm hứng khiến tôi viết bài này đấy.

Đến đây hẳn anh sẽ băn khoăn không biết tôi cảm thấy sao khi đọc bài của anh nhỉ.

Vầng, nói gần nói xa chẳng qua nói thật, đọc xong bài viết của anh tôi thấy … ngứa … bẹn quá anh ạ. Lúc đầu tôi cứ tưởng có con côn trùng nào lọt vào chỗ kín, bèn vạch hết ra để kiểm tra nhưng không thấy gì mà vẫn thấy ngứa. Để kiểm chứng, tôi đọc lại bài viết của anh một lần nữa, quả nhiên càng đọc càng thấy ngứa tợn. Nên tôi khẳng định chắc chắn nguyên nhân cơn ngứa của tôi chính là từ bài viết của anh.

Mà cái này tôi nói nhỏ với riêng anh thôi nhé, viết “ngứa bẹn” là chệch đi tý cho nó lịch sự thôi chứ thực ra là ngứa bộ phận ở … giữa hai bẹn ấy anh ạ, nhưng viết cho mọi người đọc, thế nào trong đó cũng có phụ nữ, ai lại nói “đọc bài viết của anh thấy ngứa …áid… quá”. Kỳ chết.



P/S : sau bài viết này của tôi, nếu facebook của anh có lượng view like tăng lên nhiều bất thường thì nhớ quay lại đây còm cám ơn tôi 1 tiếng anh Tuan Pham Manh nhé, chứ dợt qua facebook của anh tôi thấy lượng view like còn khiêm tốn lắm.


Thứ Tư, ngày 05 tháng 8 năm 2015

Điện thoại chiều tháng 7



Ở đầu dây phía em là Hà Nội
Em bảo ngoài này đang bão mưa
Anh ngoái nhìn qua khung cửa sổ
Tan giấc chiều, Sài Gòn vẫn nắng thưa

Gác ống nghe hồn anh còn nơi ấy
Theo em về dọc Bà Triệu chiều nay
Mưa gió thế này đường chắc vắng
Dáng em xiêu, phố lá rơi đầy

Thấy thương em bé bé gầy gầy
Áo mưa che được mấy phần không ướt
Gió thì hết thổi xuôi rồi thổi ngược
Biết chừng nào mới về đến Thanh Xuân

Anh đi về, đường nắng, phố đông
Thương lắm, người ngoài kia mưa bão
Cứ văng vẳng bên tai câu nói
"Mưa tới rồi, thôi em phải về đây"


Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

Sự tích San Hô (not sea animal)


Ngày xửa ngày xưa, cách đây vài thập niên, ở một làng quê “chó ăn đá gà ăn muối” nọ có hai ông bà già nghèo sinh được một người con trai, đặt tên là San. Nhà nghèo nhưng San lớn nhanh ra phết, chẳng mấy chốc nhổ giò thành một thằng trai khá cao ráo, mỗi tội kém khôi ngô. Tuy không đẹp trai nhưng San may mắn đứng hàng thứ ba trong bộ tứ dị tướng “nhất lé nhì lùn tam hô tứ quắn” nhờ có hàm răng chĩa ra ngoài một cách khác thường. Thêm nữa San có tật thường hay la lối hô hoán khi bức xúc hay gặp những gì nó cho là lạ

Một hôm người cha gọi San lại và bảo ”Này con, cha mẹ nuôi con tháng ngày vất vả, nay con đã lớn, hãy đi ra ngoài tự kiếm sống, không làm cho cha mẹ nở mặt nở mày được với làng xóm thì cũng tự lo được cho bản thân”. San nói “Được, cha nói vậy thì tôi sẽ đi. Tôi sẽ đến phương Nam, nghe nói đi kiếm ăn người ta thường đi về hướng nam, ít ai đi về hướng bắc”. Người cha nói “Ta có nghe nói về Phương Nam, nơi đó nhìn bề ngoài phồn thịnh chứ thực chất cũng chả giàu có gì. Ở đâu thì muốn ăn cũng phải lăn vào bếp”. Người mẹ nói thêm “Người ta vì cuộc sống mà phải ra đi, chứ không ở đâu bằng quê mình con ạ”. San nói “Tôi đi xa thế bố mẹ sống thế nào?”. Cha San bảo “Con đừng lo, cha mẹ ở nhà rau mắm qua ngày cũng sống được, miễn mày thành đạt”.

Thế rồi San khăn gói quả mướp ra đi. Nơi San dừng chân là một thành phố phương Nam. Mọi thứ nơi đó quá khác với quê nhà San khiến nó choáng ngợp. Nhìn những tòa nhà cao tầng chạy dài, dòng ô tô, xe máy tấp nập, nó nhớ đến những mái tranh lụp xụp, những chiếc xe đạp cà tàng, những chiếc xe bò cọc cách ở quê nhà, San hét lên “Ối giời ơi thế này mà ông già bảo là phương Nam không giàu”. Nhìn những chiếc quần lót Trumph, những miếng băng vệ sinh Softina trong siêu thị, San lại hét lên “trời ơi, sao đàn bà ở đây xài đồ sướng quá trong khi bà già toàn xài xịp rách và vải xô dùng đi dùng lại nhiều lần. Vậy mà bà già bảo không đâu bằng quê mình”. Rồi San ngửa cổ lên trời mà than rằng “Ôi cuộc đời sao quá bất công, tại sao mình lại sinh ra từ xịp rách, vải xô mà không phải từ xilip có ren và Softina cánh mỏng chứ?”. Mỗi lần San hô to như thế lại khiến những người đi đường phải dừng lại ngoái cổ nhìn San như nhìn một thằng điên. Nhưng San đâu có biết, bởi đầu nó đã bị lấp đầy cảm giác nhục nhã của một kẻ thất bại chỉ vì đã sinh ra từ một miền quê nghèo khó và nỗi uất ức rằng đã bị cha dối mẹ lừa.

Ở thành phố, San xác định nghề ở đợ là phù hợp với năng lực với trình độ của mình. Quả nhiên, với đầu óc đa mưu trời phú thể hiện qua đệ tam dị tướng, San không mấy khó khăn để tìm được những ông chủ hào phóng, quảng đại không để ý đến những tiểu xảo kiếm chác vặt vãnh trong khi ở đợ của nó. Nhờ vậy, sau một thời gian điếu đóm hết ông chủ này đến ông chủ khác, San cũng kiếm được một mớ vốn lận lưng.

Một ngày kia, San quyết định về quê một lần để dợt le với hàng xóm và để nói với cha mẹ rằng ông bà đừng có tưởng là đã lừa được tôi.

San về đến nhà đúng lúc ông bà già đang ăn cơm. Bước chân vào nhà, cảnh tượng đập ngay vào mắt nó là mâm cơm có tô cháo gà. San nóng mặt xông tới chỉ tay thẳng vào tô cháo gà hét lên “Tôi bắt quả tang rồi nhé, ông bà bảo rau mắm qua ngày mà thế này à? Ông bà lừa tôi sao?”. Mẹ San hoảng hốt “Kìa con, bố mày đang ốm”. San vẫn tiếp tục “Ông bà lừa dối tôi như vậy chưa đủ sao?” Rồi dường như chưa bõ tức, San lao ra giữa sân chỉ tay lên trời mà hô rằng “Ối làng nước ơi, lại đây mà xem này, ông bà già xúi tôi đi ra lăn lộn cực khổ với đời để hai ông bà ở nhà ăn thịt gà với nhau này. Khốn nạn thân tôi. Tôi bị lừa rồi. Ối làng nước ôi!”.

Bà con lối xóm nghe tiếng San la hét thì lũ lượt kéo tới và hỏi nhau đứa nào la lối hô hoán, chử cha chửi mẹ ầm ĩ thế? Có người trả lời "thằng San nó hô đấy". Có người chỉ nói ngắn gọn “thằng San hô”. Thế rồi cả đám đông cứ lao xao “À, San hô, là thằng San hô”.

Và thế là từ đó người ta gọi nó là San hô.

Hehe thế mới tài.

Trên thực tế có một phiên bản khác của sự tích cái tên San hô, ngắn gọn hơn nhiều, ấy là cũng cái thằng San đấy, người ta gọi là San hô đơn giản vì răng nó vẩu, cứ hô cả ra ngoài.

Nhưng người lịch sự thì bảo răng vẩu là cái tật bẩm sinh, đem cái dị tật cơ thể ra để gọi người ta là không nên. Cho nên gọi nó là San hô với nghĩa “thằng San hô hoán bậy bạ, cha mẹ nó cũng không chừa”, cũng là đem cái dị tật của nó ra mà gọi đấy, nhưng là dị tật trong tâm, thì đáng lắm. Có lẽ vì vậy mà sự tích San hô ở trên ra đời chăng?


PS : Sự tích trên không rõ xuất hiện từ khi nào, và phàm đã là sự tích thì ít nhiều cũng có sự biến tấu về tình tiết. Tuy nhiên ngày nay người ta vẫn còn lưu lại được một vài dấu tích của sự tích đó, cho thấy sự tích trên là dựa vào những gì có thật chứ không phải hoàn toàn hư cấu.

Xem các dấu tích ở dưới đây, được gúc từ anh-tẹc-nét. :

Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra; con búp bê nhựa – biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe … Những chiếc máy Akai, radio cassettes”.

Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi”.

Năm 1983, tôi có một năm huấn luyện ở Sài Gòn… Tôi bắt đầu biết đến rạp chiếu bóng, Nhạc viện và sân khấu ca nhạc. Cho dù, đã kiệt quệ sau 8 năm “giải phóng”, Sài Gòn với tôi vẫn là một “nền văn minh”


 

* Bonus quả hình minh họa cho phiên bản khác của sự tích San Hô, hình lấy trên anh-tẹc-net, không nhất thiết khác sự thật  :

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 4 năm 2015

Không làm phản động cũng buồn buồn, hihi :)


Lời nói đầu :

Đến giờ này thì tôi phải công nhận một điều rằng anh Lập "Quê choa" là người tạo cảm hứng cho tôi nhiều nhất trong việc chơi blog, mặc dù xuất phát điểm để tôi viết blog không phải là từ anh. 

Bằng chứng là những tưởng tôi đã thấy chán không muốn post bài, để blog trống vắng một thời gian dài, vậy mà hôm nay đọc được bài thơ trên phê-xơ-búc của anh tôi lại thấy đôi chút hứng khởi trở lại. Chưa thể đoan chắc là tôi sẽ viết tiếp blog hay không, nhưng ý định post bài thơ của anh Lập lên blog có thể là cú hích nhẹ cho tôi chăng? Hehe.

Bài thơ được tác giả đặt tên, dựa theo cái vỏ, là "Một ngày". Xin mạn phép được đặt lại tên bài thơ theo cái ruột, là tiêu đề của entry này.  


Sáng.  Vẫn ngồi ban công ăn sáng đọc sách
Văng vắng một cái gì
Liếm mép nhìn lục bình trôi sông Sài gòn
Này hỡi lục bình mày làm gì thế
Tự do hay sống mòn?

Trưa. Vẫn nằm giường nệm ngủ điều hòa
 Thiêu thiếu một cái gì
Tắt mobile lại mở mobile
Chẳng chờ đợi điều gì vẫn cứ chờ
Kinh.

 Chiều. Vẫn viết vẫn lướt mạng
Sờ sợ một cái gì
Giật thót mobile giật thót chuông cửa
Mình thật đáng thương thật đáng tởm
Địt mẹ.

Tối. Vẫn ngủ ngon vẫn thức lúc 2 giờ sáng
Nhớ quá bọn xã hội đen cùng phòng
Sống với chúng dễ hơn, an toàn hơn sống với cứt
( tức bọn giả cầy trí thức)

Khó ngủ quá
Chổng mông đánh rắm một phát chơi
Rắm xong rồi lại ngửi
Ngẩn ngơ ngồi dậy ngẩn ngơ cười.


Nguồn : 
https://www.facebook.com/profile.php?id=100009177554237&fref=nf

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 12 năm 2014

Vì sao Lập phò bị bắt?




"Lập phò là con góp phần khá tởm trong việc phá nát cái tinh thần và tư duy dân chủ ở xứ này, vì đơn giản là cỏn lợi dụng nó để đánh đấm thuê đong xèng, thế thôi.

Đánh thuê không kín mõm thì bị túm, chả có dân chủ dân cheo hay chống đối gì ở đây cả, đừng hiểu lầm!"




      (Kết luận vàng của Cậu Vàng, kịu Lóc-gơ nổi tiếng DG DG, đương kim phết-búk-kơ lừng danh DG DG aka Thánh DG DG) 


                        MỜI THĂM NHÀ CẬU VÀNG



Thứ Năm, ngày 04 tháng 12 năm 2014

Lê Công Định, nếu còn chút liêm sỉ ...


Đèo mẹ, từng máu me đảo chánh, muốn nhảy lên mần lãnh đạo quốc gia, tưởng mưu sự đã lớn thế thì dẫu việc không thành cũng phải tỏ ra thế nào cho xứng tầm người mang chí lớn. Đằng này suốt ngày ngồi hóng rồi hả hê với những tin xấu, cầu mong cho đất nước lụn bại, dân tình cực khổ, dã tâm chả hơn đéo gì giang hồ Bùi Hằng cầu cho Trung Quốc đánh Việt Nam.







Ờ, mà ngẫm ra thì cái mạt tâm ấy cũng có cái gốc của nó. Nhớ cái ngày lập cà lập cập đọc bản nhận tội, chí khí còn thua xa Bùi Hằng, giang hồ ấy chứ mà đáng mặt giang hồ, đéo đâu như cái thứ “anh hùng” mới sa vào tay “giặc” đã xun bà nó dái, đái bố ra quần.

Đù má, tiểu nhân mà đòi ngồi mâm lão trượng.

Nếu còn chút liêm sỉ, dù là tí ti, thì im mẹ nó mồm đi. 

 

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

Các bạn "muốn biết" đọc đây thì biết.



* Lời nói đầu :  

Chỉ là phụ giúp cô Tiên một tay thôi, bạn nào đã đọc   BÊN NHÀ CÔ TIÊN   rồi thì khỏi đọc để đỡ mất thì giờ.


                          BÍ MẬT HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ

                                                                                   "Cái này nói thật người có trí khôn 

                                                                                             bình thường cũng biết là bịa" 

                                                                                                           (Saint SONG HAN)


Từ ngày 17/9/2014, Google.tienlang đã đăng bài LÃO THỢ CẠO VẠCH TRẦN VỤ "BÍ MẬT HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ", theo đó, Lão Thợ cạo đã chỉ rõ: Chả có cái "Bí mật" nào cả. Chuyện VN và TQ ký "Biên bản tuyệt mật" về thỏa thuận sẽ trở thành khu tự trị của TQ chẳng qua do tên Kami bịa ra. Chính anh ta đã thú nhận như vậy.
Những tưởng sau bài đó, những suy diễn bậy bạ về vụ này sẽ chấm dứt. Thế nhưng, mới đây, mấy anh chị zận trủ đứng đầu là Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Tường Thụy còn rình rang dẫn hơn chục rận xĩ đến trụ sở Ban Dân nguyện của Quốc hội đời trao Kiến nghị "chúng tôi muốn biết" về bí mật Hội nghị Thành Đô. Tất nhiên, chả cơ quan nào thèm nhận cái kiến nghị này. Tuy vậy, mấy anh/chị phởn động có những cái loa phởn động cuốc tế như BBC, RFA... và những hình ảnh mấy nhà zận này lập tức được tung lên "truyền thông cuốc tế" cùng hàng loạt trang web, blog của các nhà zận chủ cuốc nội như quechoa, nguyenxuandien, basam, nguyentuongthuy với những lời bình loạn "nhân dân thủ đô" yêu cầu được biết Bí mật Hội nghị Thành Đô...

Thật hài hước khi các nhà zận chủ lại cứ thích ăn quả lừa khi mà từ lâu, chính người tung ra cái tin này đã công khai thú nhận rằng đó chỉ là tin vịt do anh ta tự bịa ra. Đó là KAMI- một cái nick không xa lạ với cư dân mạng- Chủ blog Tin tức Hàng ngày và Người Đưa tin. Anh ta cũng là cây bút chuyên viết cho tờ báo phởn động cuốc tế RFA, nơi mà từ BÀ TỔNG RFA QUEN THÓI BỊA ĐẶT.
Một trang mạng khác là trang "báo Tổ quốc" cũng vừa đăng lên bài "Hội nghị Thành đô thỏa thuận những gì?" của tác giả Bùi Anh Trinh. Một blog bè bạn của chúng tôi là blog Canhsat4sao chép về và lại sửa tít thành "CÓ HAY KHÔNG "HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ"? Kính thưa anh Lương Ngọc Trọng- chủ blog Canhsat4sao, anh sửa tit như vậy là sai với nội dung bài viết và cũng sai với vấn đề mà mọi người quan tâm. Anh hỏi: CÓ HAY KHÔNG "HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ"?  thì ai chả biết là CÓ. Nhưng Nội dung cái Hội nghị đó bàn về việc bình thường hóa quan hệ giữa VN và TQ chứ không có cái "Biên bản tuyệt mật" như mấy anh zận rêu rao. Hơn nữa, cái bài mà anh chép về đó, lẽ ra anh phải có lời dẫn rõ ràng. Vì vậy, chúng tôi vừa gửi 1 ý kiến trao đổi bên Canhsat4sao như sau:

"Báo Tổ quốc của Nhà zận chủ hải ngoại Nguyễn Gia Kiểng- ông chủ đầu tư. Nhà Zận chủ cuốc nội Nguyễn Thanh Giang làm Tổng biên tập nên nhìn chung, báo này không đáng tin.

Riêng bài này, tác giả có công chỉ ra rằng không có cái bản tin nào trên Tân Hoa Xã về cái "Bí mật Hội nghị Thành Đô như RFA hay các ông Lê Duy Mật, Bùi V Bồng... nói.
Tác giả có công chỉ ra cái tên KAMI là người đầu tiên nói về vụ này.

Tuy nhiên, đến dây có một trong 2 khả năng:

- Tác giả vẫn cố tình úp mở rằng có cái bản tin đó trên Wikileaks thật. Kami chỉ là người dịch bản tin từ Wikileaks.

- Hoặc là tác giả không biết hết vụ này.

Trên thực tế thì chẳng có bản tin trên Tân Hoa Xã hay Hoàn Cầu Thời báo hay Wikileaks cả.
Bởi ngay trong bản tin đầu tiên khi Kami đưa về vụ này, bên dưới bản tin đó hắn đã viết: "Đoạn tin đầu nói trên về Biên bản họp kín tháng 9/1990 tại Thành Đô giữa lãnh đạo cao cấp Việt nam và Trung quốc, cũng chỉ là một tin mang tính chất giả thiết của tác giả mà nó có nhiều khả năng khi bị bạch hóa có thể xảy ra mà thôi, chứ đó không phải tin chính thức của Wikileaks...."

Bị nhiều người commet truy vấn trang nguồn, chỉ sau một tuần 06.12.2010 Kami lên tiếng khoe thành tích bịp được vô số người, hắn cho là mình viết chuyện phiếm chơi, không một lời xin lỗi vì đã cho độc giả ăn "món vịt cồ Bắc Kinh". (ý Kami là ngu ráng chịu).
Thực ra, theo chúng tôi, thì cũng không nên quá nặng lời với Kami vì anh ta chỉ là một blogger. Trên mạng internet ngày nay có biết bao những tờ báo cuốc tế còn tung tin vịt huống chi một chủ blog như Kami? Cái cần đáng trách chính là những người sử dụng thông tin trong bài viết "trên mạng xã hội" đó như Thiếu tướng Lê Duy Mật, như Đại tá Nguyễn Đăng Quang, Bùi Văn Bồng và những nhà zận chủ cuốc nội, không hiểu vì vô tình hay hữu ý, tuy chưa kiểm chứng nhưng đã vội vàng coi nhưng thông tin giời ơi "trên mạng xã hội" như một chân lý. Hơn nữa, mấy vị này cũng chả thèm đọc kỹ ngay bài đầu tiên mà Kami đăng trên blog của anh ta. Tại đó, phần gần cuối bài viết anh ta đã chèn một đoạn:

"Đoạn tin đầu nói trên về Biên bản họp kín tháng 9/1990 tại Thành Đô giữa lãnh đạo cao cấp Việt nam và Trung quốc, cũng chỉ là một tin mang tính chất giả thiết của tác giả mà nó có nhiều khả năng khi bị bạch hóa có thể xảy ra mà thôi, chứ đó không phải tin chính thức của Wikileaks...."

Dưới đây, Google.tienlang xin công bố nguyên văn bài viết của Kami- nơi lần đầu tiên anh ta tung lên mạng cái tin vịt về Bí mật Hội nghị Thành Đô và một bài anh ta đã nói thêm cho rõ, theo đó, Kami đã khẳng định cái thông tin "Bí mật Hội nghị Thành Đô" ở bài viết trước chỉ là tin vịt.

Bài gốc của Kami


           Dưới đây là comment của Kami khi bị mọi người chỉ trích vì bịa chuyện:

 

  

           Dưới đây là nguyên văn bài viết của Kami muốn "Nói thêm cho rõ"

 

 

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

“Già đầu rồi còn ngu”



Hồi học lớp 4, lớp 5 gì đó, nhà mình sống trong khu tập thể cơ quan mẹ.

Chỗ đông vui nhất khu tập thể bể nước sinh hoạt chung. Đó là nơi các bà các cô giặt giũ, vo gạo, rửa rau, làm cá và … buôn chuyện, cũng là nơi lũ trẻ con đến lăng xăng để người lớn sai vặt, đến tắm hay đơn giản là tụ tập chơi đùa. Đàn ông người lớn ít ai ra đó, trừ khi ra xách nước về cho vợ.

Chỉ có một người đàn ông hay lui tới bể nước, chả để làm gì, chỉ đứng đó nhìn lũ đàn bà, trẻ con rồi thỉnh thoảng buông một câu rất chối tai, đó là ông Quế, ông ngoại cái Thủy. Chẳng biết lúc đó ông bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ ông mặt nhăn nheo, trông lúc nào cũng khó đăm đăm, tóc bạc cước, râu lởm chởm. Ông hay nói bậy, mà chẳng biết đùa hay thật vì khi nói bậy ông không bao giờ cười. Cái Thủy hay khoe ông tớ trước làm cán bộ to lắm. Còn người lớn thì kháo nhau ông ấy trước làm vụ trưởng hay thứ trưởng gì đó, sau tham ô bị kỷ luật cho về hưu non, nên bây giờ là thành phần bất mãn. Đó cũng là lần đầu mình biết đến từ “bất mãn”, phải về hỏi mẹ giải nghĩa cho bất mãn là thế nào. Bà Quế, gọi theo tên chồng, đanh đá, lắm mồm, thường mắng ông là đồ vô tích sự.

Mỗi lần ông Quế ra bể nước là các bà các chị phải lo sửa lại tư thế ngồi, xả vội ống quần xuống dưới đầu gối, nếu không thế nào ông cũng nhìn chằm chằm rồi bảo : “Cô Lan ngồi đẹp nhẻ, dạng tè he thế kia bướm sắp bay mất kìa?”, hay : “Bà Mai mặt đen thế mà có cái đùi trắng phớ nhẩy”. Tất nhiên đó là những lúc không có bà Quế ngoài bể nước, nhưng nói xong ông vẫn cẩn thận đảo mắt xung quanh, lỡ bà ở đâu gần đó nghe được. Mọi người hay mách lại bà chuyện ông nói bậy. Bà bảo : “trước ông ấy đàng hoàng, đạo mạo lắm chứ có thế đâu. Giờ thất sủng về vườn mới đổ đốn ra”.

Bữa đó mình với thằng Quang, cái Thủy đang tụ bạ bên bể nước tán chuyện. Rồi ba đứa nghĩ ra trò đố vui, đố nhau các câu đố học được trong sách, truyện, những câu đố mẹo, như là “một đàn gà mà bươi trong bếp, hỏi đàn gà có mấy con?”, xe gì vô ga tắt máy?”, rồi “có 9 cái cây, trồng thế nào để được 8 hàng, mỗi hàng 3 cây?” … đại loại thế. Đang lúc cả bọn đang đố vui, tranh cãi ỏm tỏi, thì ông Quế lại gần, chắc nãy giờ ông đã nghe hết nội dung mấy đứa nhỏ đố với nhau, ch ngay vào mình hỏi : “thế tao đố mày nhé, cái l... ồn có bao nhiêu cái lông?”. Cái Thủy le lưỡi : “eo ơi khiếp, ông ngoại nói bậy quá, cháu mách bà”. Mình cũng bất ngờ với câu hỏi của ông Quế, vì nó bậy quá, chứ còn loại câu hỏi như này mình biết rồi, kiểu như hỏi “dưới sông có bao nhiêu con cá?”, thì trả lời “trên trời có bao nhiêu con chim thì dưới sông có bấy nhiêu con cá” í mà. Mỗi tội cái ấy thì mình mới thấy của em bé, nó trụ lủi, chỉ nghe nói là của người lớn mới có lông, mà chưa nhìn thấy bao giờ, nên cứ loay hoay tìm cái gì na ná để trả lời, nghĩ mất một lúc vẫn chưa ra. Ông Quế giục : “thua chưa?” Nhìn cặp mắt ông nheo nheo, cái đầu nghiêng nghiêng vẻ thách thức, mình chợt lóe lên câu trả lời : “A, cháu nghĩ ra rồi, trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái l... ồn có bấy nhiêu cái lông”. Ông Quế sựng lại, mắt vằn đỏ lên, quát : “Tiên sư mày, thằng mất dạy”. Mình ngạc nhiên : “Ơ, ông đố cháu thì cháu trả lời mà, sao ông mắng cháu?”. Ông Quế chưa kịp nói tiếp thì bỗng nghe tiếng bà Quế vang lên the thé : “Ối giời ơi, đẹp mặt chưa? Gìa rồi còn nói bậy nói bạ để cho trẻ con nó chửi cho. Ông đi về ngay. Đồ vô tích sự. Già đầu rồi còn ngu”.

Mình thấy vậy sợ quá bỏ chạy một mạch về nhà, băn khoăn mãi không hiểu tại sao bà Quế lại bảo mình chửi ông Quế. Mình chỉ trả lời câu đố của ông Quế thôi, và câu trả lời cũng đúng kiểu mẹo như câu đố vậy chứ có ý gì đâu ?...

... Thấm thoắt đã bao năm trôi qua, mình cũng quên bẵng câu chuyện đó. Và chắc cũng sẽ chẳng bao giờ nhớ lại nếu không có hôm trước đọc trên mạng thấy thiên hạ bàn tán về cuốn “Đèn cù” gì đó, nghe nói rất bậy bạ. Đã nghe những người đứng đắn bảo là bậy bạ, rồi đọc một số đoạn người ta trích dẫn thấy bậy bạ thật, nên mình không tìm đọc chi cho mất thì giờ nữa, nhưng vẫn tò mò muốn biết tác giả là ai, bèn gúc. Và mình đã giật mình khi thấy tấm hình chụp tác giả cuốn “Đèn cù”, ông Trần Đĩnh, sao mà giống ông Quế đến thế cơ chứ, nhất là cái đầu. Nhờ thế mình mới nhớ lại câu chuyện từ ngày còn bé này và kể lại cho bà con nghe cho vui đấy, chứ ch có ý gì đâu.

Chỉ là sự giống nhau tình cờ, và ông Quế thì đã chết rồi, còn ông Trần Đĩnh thì mới sắp xuống lỗ, chứ chưa chết, nhưng chả hiểu sao, giờ đây, mỗi lần nhìn thấy hình ông Trần Đĩnh, hay chỉ cần nghe nhắc đến hai chữ “Đèn cù” thôi là mình lại nhớ đến câu chuyện “trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc thì cái … tà roằn… tà roằn… có bấy nhiêu cái lông”, nghe vang đâu đó tiếng quát the thé : 



“Già đầu rồi còn ngu”.


PS :   hình cópbi trên anh-tẹc-nét,chỉ có tính minh họa, không nhất thiết khác nhân vật thật