Chào các bạn

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

Hỡi các bạn trộm cướp



Các bạn trộm - tức những người có hành vi lén lút, bí mật chiếm đoạt tài sản của người khác, và cướp - tức những ai hoặc sử dụng vũ lực, hoặc đe dọa sử dụng ngay tức khắc vũ lực đối với người khác nhằm chiếm đoạt tài sản của họ, thân mến!

Chẳng hay các bạn có thường xuyên đọc báo chí và các Óeb/Blog (gọi chung là báo–lóc cho nó gọn) hay không, nhưng tôi cứ giả định là các bạn quá bận bịu với những toan tính trộm cướp, hưởng thụ thành quả trộm cướp được và … lẩn trốn pháp luật mà không có thời gian đọc, để xin báo lại cho các bạn một số thông tin tôi cóp nhặt được mà có thể các bạn chưa biết, ngõ hầu giúp các bạn tăng thêm sự tự tin trong quá trình hành nghề. Ấy là dưới miệng lưỡi của rất nhiều các báo-lóc thì :

Thứ nhất, đằng sau các bạn dường như luôn là một hoàn cảnh đáng thương rất cần sự cảm thông, nó còn đáng thương, đáng được kể lể hơn hoàn cảnh của những người bị trộm hoặc cướp, cho dù đôi khi công tác trộm cướp đã đem lại cho các bạn cuộc sống sung túc hơn cả nạn nhân của các bạn. Nhờ thế các hành vi xấu xa, tùy tình huống mà có cả dã man, tàn bạo của các bạn sẽ trở nên nhẹ đi rất nhiều.

Thứ hai, tình thương của người thân, nhất là của cha mẹ các bạn đối với các bạn cũng thường là rộng lớn bao la hơn tình thương của người thân, cha mẹ của các nạn nhân. Còn nếu các bạn đã là cha, mẹ thì các bạn sẽ cần cho con cái các bạn hơn là các nạn nhân cần cho con cái họ. Thế thì ai mà nỡ kết án nặng các bạn, cho dù tội ác các bạn gây ra có rất nặng.

Thứ ba, khi các bạn chọn nghề trộm cướp, một ngành nghề bất hợp pháp thì cái lỗi dường như không hoàn toàn thuộc về các bạn. Lỗi ấy thuộc về hoàn cảnh, thường được nâng cấp lên thành thuộc về xã hội, lỗi ấy cũng thuộc về nhà trường, nâng cấp lên thành thuộc về nền giáo dục, và lỗi ấy nâng cấp đến mức cao nhất là thuộc về chế độ (các nhà rân trủ thích điều này), bất kể là xã hội ấy có vô vàn những người lương thiện, nền giáo dục ấy có cho ra lò nhiều người tài năng đức độ, kể cả những người tầm cỡ như Giáo sư Ngô Bảo Châu.... và đều ở trong chế độ ấy cả. Quả là một sự chia sẻ trách nhiệm rất đáng kể, đúng không?

Thứ tư, khi không may sa lưới cơ quan bảo vệ trật tự trị an xã hội (aka công an) và gặp phải một số nhân viên công lực (aka công an viên) do bực tức vì nhiều ngày nằm gai nếm mật để theo dõi các bạn, bị các bạn tẩn cho nhừ tử, thậm chí bị các bạn đâm, chém, lao xe oto vào người đến sém chết hoặc đồng đội của họ đã chết tốt trong khi truy đuổi các bạn, cộng với sự lì lợm của các bạn gây khó khăn cho việc điều tra, mà lỡ thượng cẳng chân hạ cẳng tay làm các bạn bầm tím mình mẩy, hoặc chẳng may bị tèo vì không may đụng ngay chỗ hiểm, thì lập tức nhân tính sẽ được chuyển giao từ các công an viên sang các bạn, các bạn sẽ trở thành những . . . dân lành.

Thứ năm, một thông tin đặc biệt hay ho mà thiết nghĩ các bạn rất nên biết là nếu như các bạn tác nghiệp trên các đối tượng là các nhà rân trủ (như A sẹo, Thụy ngẫn, Diện diêm dúa, Chênh dái lệch, San hô, Lập phò, Nấm nướu, Trang lùn, Thắng siêu nhân … nhiều phết, xin các bạn tự tìm hiểu thêm) thì các bạn không phải là trộm, cướp nữa, mà lại trở thành công an từ … cái mồm của họ đấy.

Sơ bộ vài thông tin như vậy đủ để các bạn thấy hơn bao giờ hết, các bạn đang nhận được sự hậu thuẫn to lớn từ các cơ quan truyền thông trong và ngoài luồng khi dưới sự dẫn dắt của truyền thông, đám đông quần chúng nhân dân, như thông lệ, sẽ cảm thông và có cái nhìn nhẹ nhàng về các bạn, trừ số ít những nạn nhân của các bạn, thậm chí có khi cả nạn nhân sau khi hoàn hồn còn quay trở lại thông cảm với các bạn nữa. Cái nhìn nặng nề, thậm chí phẫn uất của quần chúng sẽ dành cho … công an, đối thủ trực tiếp của các bạn đấy các bạn ạ. Các bạn thấy sức mạnh của truyền thông có ghê chưa?

Và một khi quần chúng quay lưng lại với cơ quan bảo vệ trật tự trị an xã hội (aka công an) thì, hỡi các bạn trộm cướp, còn chần chừ gì nữa, cơ hội là đấy chứ đâu.



P/S : trong khi viết bài này, tôi dành sự tôn trọng đặc biệt với 2 nhà báo K'lu Viễn Sự và Hoàng Xuân, với những bài viết liên quan đến đề tài trên (trộm cướp – công an) mà theo tôi, thấm đẫm tình người mà không lấn át tính thượng tôn pháp luật, không tạo ra những cái nhìn thiên kiến. Những bài viết như thế không nằm trong cái gọi là báo-lóc mà tôi nói đến trên đây. Tiếc rằng đó chỉ là những món “hàng hiếm”.

Tôi xin không dẫn link các bài viết của 2 nhà báo trên, để những ai có tâm sẽ tự tìm đọc và cảm nhận.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 3 năm 2014

Câu hỏi tham gia gêm-sô “Ai là triệu phú”


Câu hỏi :

Hãy đọc kỹ đoạn hội thoại dưới đây :

- Chị ơi cho em xin một ít đường 
- Tý nữa có trà, cafe ra mới có đường
- Cho em xin một ít đường bây giờ để em ăn với bánh mì được không ạ?
- Đã bảo là tý nữa mà, không thấy tôi đang bận à?
-  ...

   Và cho biết bối cảnh diễn ra đoạn hội thoại đó ở đâu. Chọn một trong các đáp án sau :

A. Một quán cafe tại Hà Nội
B. Một cửa hàng ăn uống mậu dịch thời bao cấp
C. Một chuyến tàu lửa tuyến đường sắt Bắc-Nam
D. Một chuyến bay đi ... đâu đó của Vienam Airlines


Đáp án :

Đáp án D. Một chuyến bay đi đâu đó của Vietnam    
                 Airlines - là đáp án chính xác.

Bonus : Bổ sung cho đáp án D :

- Chuyến bay mang số hiệu VN601 của Hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam, thành viên Liên Minh SkyTeam. Khởi hành từ TP. Hồ Chí Minh đi Bangkok Thái Lan lúc 8h50 ngày 26 tháng 2 năm 2014.
 
- Tiếp viên : Thanh Tâm, tuổi trạc 42-45, béo, mặt nhiều mụn.



Thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2013

Làm gì có báo lá cải



mà chỉ có báo :

          lá tre





            lá mít

           với lá đa




thoai

nhè

bác gì ơi ... nhè

:)))




(Nguồn ảnh : đầy trên các báo online)


Thứ Ba, ngày 26 tháng 11 năm 2013

Quân, ra tù nhớ giả tiền anh


Quân đây là Lê Quốc Quân, chứ không phải Quân ròm - tục gọi là “khế ngọt”. Nói ngay thế để Quân khế ngọt cứ yên tâm mà sống vật vờ như hổm rày vẫn.

Chú Quân, đừng nói là chú giật mình không biết chú nợ gì anh nhé. Chú gian bỏ mẹ, cái gì trốn được là chú trốn, trốn thuế, trốn vợ đi chơi mới vện, trốn tiền bản quyền sáng kiến của người khác ... Anh khinh.

Nói thế chú có biết là anh đang nói về chuyện gì chưa? Là chuyện chú xài “tuyệt chiêu” mà anh đã đăng ký bản quyền ngày 11/4/2012 mà không xin phép anh gì cả đấy. Như thế là đéo được.

Anh thật, việc chú xài sáng kiến tuyệt chiêu của anh thì anh ngờ từ lâu, khi thấy chú vừa ra rả chống phá chính quyền, vừa tranh thủ thụt két ngân sách qua cái công ty giải pháp khỉ mẹ gì đấy của chú, nhưng anh phải chờ đến bây giờ khi có đủ bằng chứng cấu thành mới nói chuyện với chú. Anh biết chú là luật sư nên cũng nhiều lý sự lắm, nói với chú mà lý không chặt thì dễ mà xong à. Bây giờ anh chứng minh cho chú thấy là chú đã xài tuyệt chiêu của anh nhé.

Thứ nhất, việc chú viết lách, phát ngôn bịa đặt, bố láo, bôi xấu chính quyền, cùng với hành vi mượn danh nghĩa biểu tình chống TQ để kích động, phá đám, gây rối trật tự nơi công cộng hay tại một số phiên tòa chính quyền xét xử những kẻ phá rối khác, với mục tiêu chính là chống chính quyền, gúc phát ra đầy, có phỏng?

Thứ hai, việc chú thụt két, các cơ quan luật pháp đã làm rõ, đồng bọn của chú đã nhận tội, bản thân chú cũng đéo cãi được. Có phỏng?

Thứ ba, cái này mới hay nè, khi pháp luật vừa tuyên trừng phạt chú tội thụt két, chú liền la bài “tôi bị kết án vì yêu nước”, dcm chú chứ, trộm cắp là yêu nước à? Rồi tiếp đó là đám lâu la cùng hội cùng thuyền với chú cũng hùa vào la lối, rằng chú bị nhà cầm quyền bắt và kết án vì yêu nước. Rồi đám Tây lông, thần tượng của chú cũng nhảy vào la hét. Hehe, đây là bằng chứng cuối cùng đủ để anh sure là chú xài tuyệt chiêu của anh đấy. Em My biên trên RFA nhé, Lập Phò tha về thùng rác Quechoa nhé . Ôi giời, cứ tưởng Tây lông là đẳng cấp, là văn minh thì nó phải thế nào, hóa ra chả khác mẹ gì đám Chi Lập Diện Chênh A Bích Linh Hằng Thụy Gió (Sàm nay về mo rồi, khỏi kể) ... cũng kiểu la lối ăn vạ, nói lấy được. Luật sư Tây đéo gì mà muốn người ta thả 1 thằng ăn cắp lại không chứng minh rằng nó không ăn cắp gì, mà lại bảo rằng thì là vì nó yêu nước, nó đấu tranh dân chủ, thế là thế đéo nào? Đúng là “ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên”. Chả lạ gì ngày anh qua Ba-lê, 1 buổi tối ngồi cafe vỉa hè chưa đầy 1h mà có 4 chú đến xin tiền, xin thuốc lá, dạo 1 vòng quanh khách sạn đếm được 5 chú vô gia cư nằm ngủ dưới hiên vỉa hè, sát những hõm bùn sình lẫn rác giấy, 3 em gái mắt xanh mỏ đỏ nép trong góc tối rối rít vẫy mời. Khác mẹ gì ở ta hay bất cứ nước nào đâu (Chênh Dái Lệch đâu, dạo trước chú cũng qua Ba-lê lãnh giải CLGT, vào cồng phơm anh cái). Lúc ấy anh sém chút nữa la lên phản đối nhà nước Pháp độc ác tàn bạo, để người dân cùng khổ, rên xiết, lầm than rồi, hehe, may mà kiềm lại được vì nhớ ra anh có phải rận đéo đâu. Chưa kể chuyện nhà người ta mình chõ mõm vào làm gì, vô duyên.

Thế là quá đủ để kết luận chú đã dùng tuyệt chiêu của anh rồi nhể : thụt két – có, chống phá chính quyền – có, tự xưng là yêu nước, đấu tranh dân chủ – có, đám lâu la nội địa tung hô – có, đám âm hồn các đẳng cuốc tế chõ mõm vào – có luôn. Chú còn chối được không? Hehe.

Anh có lời khen chú đã biết vận dụng tuyệt chiêu của anh một cách hoàn hảo, hội đủ các yếu tố và điều kiện. Chả gì thì trước giờ anh cũng vẫn đánh giá chú cũng là thằng có tý đầu óc, hơn hẳn mấy thằng khác. Chứ như thằng Dũng Aduku gì đó ngu bỏ mẹ, cũng tính áp dụng tuyệt chiêu này nhưng trật lấc, bởi vì cũng mồm la yêu nước, đấu tranh dân chủ nhưng đi giao cấu với trẻ vị thành niên thì không áp dụng được. Nhân đây anh cũng nhắc nhở luôn mấy thể loại dâm đãng như chú Chênh Dái Lệch, hung hăng như chú Vinh JB, hay dở dâm dở hung hăng như chú Thụy ngẫn … cần liu ý rằng tuyệt chiêu này chỉ áp dụng được khi thụt két aka ăn cắp thôi nha, chứ hiếp dâm hay cố ý gây thương tích hay phạm pháp các cái khác thì không được đâu. Chống chỉ định đấy. Riêng Lập Phò thì thôi, đánh lộn chả được, giao cấu cũng không xong, anh khỏi phải nhắc.

Nhưng chuyện chú cứ làm thinh xài chùa tuyệt chiêu độc quyền sáng kiến của anh thì anh chê. Đừng đùa với anh, anh chứ có phải mấy tay quan chức sở thuế quan liêu đâu mà dễ để chú qua mặt.

Cho nên, ra tù nhớ giả tiền anh nhé.



Thứ Sáu, ngày 08 tháng 11 năm 2013

Địa chỉ cho sự biết ơn


Người ta nói “ăn quả nhớ người trồng cây”
Chúng mày chửi người ta ngu, vì người trồng thu lấy quả rồi đem bán, muốn ăn phải bỏ tiền ra mua, chứ có phải nó cho không đâu, việc đéo gì phải ơn với huệ.

Người ta nói “nâng bát cơm đầy ơn người nông dân dãi nắng dầm mưa làm ra lúa gạo”
Chúng mày chửi người ta ngu, vì nông dân làm ra lúa gạo rồi đem bán, muốn ăn phải bỏ tiền ra mua, chứ có phải nó cho không đâu, việc đéo gì phải ơn với huệ.

Người ta nói “biết ơn thầy cô giáo dạy dỗ”
Chúng mày chửi người ta ngu, vì thầy cô được trả tiền để truyền đạt lại kiến thức, kiến thức là của chung nhân loại chứ chả phải của riêng thầy cô, việc đéo gì phải ơn với huệ.

Người ta nói “nhờ ơn ...”
Chúng mày chửi người ta ngu, chả việc đéo gì phải ơn với huệ.


Chúng mày hay quá, tài quá, có tất cả mà chả cần ơn ai.

Nhưng người đời vẫn sống trong sự biết ơn, ơn người, ơn trời, ơn đất, ơn Phật, ơn Chúa . . .

Người chịu biết bao bỉ cực, lúc thái lai dẫu ngắn ngủi còn biết cám ơn đời.

Biết ơn ai, ơn cái gì thời cái lý nó nằm trong tâm của người ta, có phải trong mấy cái đầu thối của chúng mày đâu mà chúng mày chửi họ, chúng mày “thương hại” họ, chúng mày muốn họ cùng chửi giống chúng mày?

Sự biết ơn làm con người ta hướng thiện. Cái tâm chúng mày hằn học thì kệ mẹ chúng mày, cớ làm sao chúng mày chửi người ta vì đã biết ơn?

À, người công giáo trước mỗi bữa ăn đều cầu nguyện để tạ ơn Chúa ban cho họ đầy đủ sự cần dùng hằng ngày đấy.
Chúng mày dám chửi họ ngu vì sự “cần dùng hàng ngày” có đủ hay không là nhờ chính họ tạo ra chứ chúa nào ban không? Chúng mày dám nói người ta biết ơn sai địa chỉ không? Dám không? Hay chúng mày muốn chửi lắm nhưng sợ “động đến giáo hội là tự sát” ?

Mà thôi, cái loại không có địa chỉ để biết ơn như chúng mày, đến cái nghĩa sinh thành chúng mày còn chả chịu ơn, vì chúng mày xem sự có mặt của chúng mày trên cõi đời này chỉ là kết quả ngẫu nhiên trong những lần ham vui của các đấng sinh thành, thì nói chuyện ơn nghĩa với chúng mày cũng chỉ là vô nghĩa.

Cuộc đời là cả một trời ân oán, đời chúng mày, DCM, không biết đến ân, thì chỉ toàn những oán mà thôi.